Máy bay không người lái

0 nhận xét
VIT - Máy bay không người lái là vũ khí phát huy tác dụng rất lớn trong chiến tranh hiện đại. Máy bay không người lái vừa có khả năng trinh sát và đảm nhận nhiệm vụ tấn công. Ở những vùng núi trọc (như những vùng núi có rừng đã bị đốt cháy) máy bay không người lái phát huy hiệu quả rất lớn bởi khả năng di chuyển của đối phương bị hạn chế.

Vị thế máy bay không người lái ngày càng được quân đội các nước quan tâm và phát triển, thậm chí sẽ trở thành phương tiện chiến tranh tổng lực. Xin được thống kê một số quân đội của các cường quốc sử dụng máy bay không người lái và xu hướng phát triển của nó.

Trước hết là quân đội Mỹ

Năm 2010 là năm cuối cùng của thập kỷ trong thế kỷ và thiên niên kỷ mới, và cũng là năm thứ mười liên tiếp Mỹ và đồng minh tiến hành cuộc chiến tại Afghanistan trong chiến dịch Tự do Bền vững. Vào đầu tháng 3 này, tỉ lệ thương vong của quân đội Mỹ đã vượt qua con số 1.000 binh sĩ tại các chiến trường Afghanistan, Cuba (vịnh Guantanamo), Djibouti, Eritrea, Jordan, Kenya, Kyrgyzstan, Pakistan, Philippin, Seychelles, Sudan, Tajikistan, Thổ Nhĩ Kỳ, Uzbekistan và Yemen. Ngược lại, 2010 còn năm thứ 10 đầy thương vong khi Washington cho sử dụng các phương tiện bay không người lái (máy bay không người lái) tấn công tiêu diệt các mục tiêu.

Ban đầu các máy bay không người lái được thiết kế để trinh sát và giám sát chiến trường, nhưng vẫn được coi là phương tiện tấn công sát hại, cho dù mãi đến năm 2001 Mỹ mới biên chế nhiệm vụ tấn công sát hại mục tiêu là con người.

Những “kẻ săn người” không người lái đầu tiên, mang tên Predator, được Lầu Năm Góc sử dụng tại chiến trường Bosnia vào năm 1995 và sau đó lại được sử dụng trong cuộc chiến tấn công Liên bang Nam Tư kéo dài 78 ngày vào năm 1999.

Sau đó, năm 2001, các máy bay không người lái Predator được trang bị tên lửa Hellfire và đã được triển khai tại Pakistan và Uzbekistan để tấn công sâu vào trong lãnh thổ Afghanistan. Chưa hết, chỉ một năm sau đó, các máy bay không người lái đã xuất phát từ căn cứ quân sự Mỹ ở Trại Lemonnier tại Djibouti để tấn công Yemen.

Các máy bay không người lái Predator và sau đó là loại Reaper, có khả năng mang lớn hơn gấp 15 lần vũ khí và bay nhanh hơn 3 lần so với Predator, đều đã được sử dụng cho các cuộc tấn công đẫm máu tại Afghanistan, Iraq, Yemen, Somalia và đặc biệt là ở Pakistan kể từ mùa Thu năm 2008. Các loại máy bay không người lái này được trang bị máy ảnh vệ tinh kết nối với các căn cứ tại Mỹ.

Hồi tháng 10/2009, Phó Đô đốc Robert Moeller, Phó Chỉ huy Bộ Tư lệnh Mỹ tại Châu Phi, thông báo rằng các máy bay không người lái Reaper, “có khả năng mang hàng chục quả bom và tên lửa điều khiển”, đã được triển khai tới Seychelles ngoài khơi bờ biển phía đông của lục địa châu Phi để thực hiện sứ mệnh tuần tra Ấn Độ Dương.

Theo một báo cáo mới đây, các vụ tấn công tên lửa từ máy bay không người lái của Mỹ ở biên giới Afghanistan - Pakistan đã tăng tới 50% kể từ khi chính quyền Obama đã tiếp nhận Nhà Trắng từ ngày 20/1/2009. Thậm chí, theo một nguồn tin mới đây, Mỹ còn có ý định sẽ triển khai tên lửa hành trình mang hạt nhân trên máy bay tiêm kích tầm xa (có thể là loại không người lái).

Tuy nhiên, trên đây chỉ là một vài sự kiện và số liệu liên quan đến máy bay không người lái của Quân đội Mỹ. Vậy còn một số quân đội các nước khác thì sao?

Máy bay không người lái của Nga (trước đây là Liên Xô)

Lịch sử phát triển UAV của Nga được bắt đầu trong giai đoạn 1930-1940, khi chuyên gia thiết kế hàng không Nikitin cho ra đời loại máy bay phóng ngư lôi không người lái PSN-2. Ngay trước khi bắt đầu Cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại, Nga (Liên Xô lúc bấy giờ) đã thử nghiệm khá thành công loại máy bay ném bom hạng nặng không người lái TB-3 với mục đích chuyên sử dụng phá hủy cầu. Tuy nhiên không hiểu vì lý do gì, phiên bản trên đã không được sản xuất hàng loạt và sử dụng trong chiến tranh.

Song, bước tiến lớn trong lĩnh vực này của ngành công nghiệp quân sự Nga là vào sau những năm 60, mở đầu với sự ra đời của loại máy bay không người lái siêu thanh TU-123 có tầm hoạt động tới 4.000 km. Tiếp sau đó là một loạt các phiên bản hiện đại hơn như máy bay tác chiến TU-300, máy bay trinh sát TU-141, TU-143, tất cả đều được sản xuất hàng loạt và trang bị cho lực lượng không quân. Một trong những loại UAV trinh sát hiện đại nhất của Nga hiện nay là lớp “Pchela” đã được sử dụng khá rộng rãi trong các chiến dịch chống khủng bố tại Bắc Kavkaz.

Thứ 3 là Iran - đối thủ số 1 của Mỹ ở khu vực vùng Vịnh Persian

Ngày 07/2, Phó Tư lệnh Không quân Iran, Thiếu tướng Aziz Nasirzadeh, cho hay nước này đã thử nghiệm thành công nguyên mẫu của một máy bay chiến đấu không người lái tàng hình nội địa đầu tiên mang tên Sofreh Mahi.

Máy bay tàng hình không người lái mới này được sử dụng để tiến hành các chiến dịch tác chiến, trinh sát, đồng thời sẽ sử dụng như máy bay ném bom không người lái thông thường. Nhờ cách kết cấu và vật liệu thiết kế đặc biệt nên sẽ khó có hệ thống radar nào hiện nay trên thế giới có thể phát hiện được.


Tiếp đó là Israel, đồng minh thân cận của Mỹ, đối thủ của Iran

Dù có lịch sử phát triển chậm hơn nhiều so với Mỹ và Nga, nhưng Israel hiện lại được đánh giá là một quốc gia có trình độ cao hàng đầu thế giới về nghiên cứu và chế tạo UAV - tất cả đều bắt nguồn từ những nhu cầu cấp thiết và hiệu quả của loại trang thiết bị này đối với các hoạt động tác chiến thường xuyên của quân đội Israel. Ban đầu, Israel đã đặt mua trực tiếp từ Hãng Teledyne Ryan một lô 12 chiếc Firebee 124I. Ngay lập tức, những chiếc UAV đã thể hiện được hiệu quả rất cao của mình trong cuộc chiến giữa Israel và các nước Ả-Rập trong vai trò là những thiết bị do thám và các mục tiêu giả trên không.

Với sự tham gia hỗ trợ hiệu quả của các UAV, Không quân Israel đã đạt được những thành công hết sức ấn tượng - hệ thống phòng không của Syri tại Li-băng gần như hoàn toàn bị loại khỏi vòng chiến với tổn thất của 18 đơn vị pháo cùng 86 máy bay chiến đấu các loại. Nguyên nhân thành công được các chuyên gia đánh giá từ chiến thuật mới của Không quân Israel - đó là sử dụng các UAV trang bị camera để dẫn đường cho tên lửa tấn công các mục tiêu.

Thứ 5 là Quân đội Pakistan

Ngày 20/2, Bộ trưởng Quốc phòng Pakistan Chaudhry Ahmed Mukhtar cho hay nước ông sẽ sớm sản xuất máy bay không người lái với sự giúp đỡ của Mỹ. Trao đổi với một kênh truyền hình tư nhân, Bộ trưởng quốc phòng Chaudhry Ahmed Mukhtar cho biết Pakistan sẽ sớm bắt đầu sản xuất máy bay không người lái, đã tỏ ra khá hữu hiệu trong việc tấn công lực lượng cực đoan tại các khu vực bộ tộc nằm ngoài vòng pháp luật ở Pakistan.

Có thể nói, cho tới thời điểm này, nhiều nhà phân tích đã dự đoán rằng các máy bay không người lái sẽ là những ông vua hoàn toàn thống trị bầu trời trong những cuộc chiến tương lai. Việc Mỹ sử dụng rộng rãi các UAV trong cuộc chiến chống khủng bố tại Afghanistan và Pakistan đã phần nào minh chứng cho nhận định trên.
An Phú (Tổng hợp)
=>đọc tiếp...

Sức mạnh và chính sách quân sự Mỹ

0 nhận xét
VIT - Với tư cách là một cường quốc quân sự số một thế giới, Mỹ đã không ngừng củng cố mối quan hệ hợp tác quốc phòng và tăng cường sức mạnh quân sự của mình thông qua các khoản đầu tư tài chính, mua sắm vũ khí và tái cơ cấu lực lượng nhằm hiện đại hóa quân đội, đáp ứng theo yêu cầu nhiệm vụ trong tương lai.

Học thuyết quân sự.


Làm nền tảng và đồng thời định hướng cho chính sách quân sự và an ninh trong thời gian tới, Mỹ đã xây dựng một đường lối hay học thuyết quân sự cho mình, học thuyết này đặc biệt coi trọng tính tinh nhuệ của binh lính và hiệu quả tối đa của vũ khí và thiết bị chiến tranh hiện đại mà con chủ bài chính là máy bay không người lái trang bị tên lửa tìm diệt và tên lửa tầm xa.

Ngân sách quốc phòng.

Theo Văn phòng phụ trách ngân sách thuộc Quốc hội Mỹ (CBO), trong giai đoạn 2010-2028, Lầu Năm Góc sẽ chi tiêu khoảng 10,3 nghìn tỉ USD cho hoạt động quốc phòng, trung bình mỗi năm khoảng 573 tỉ USD. Tuy nhiên, số tiền này không bao gồm các chi phí dành cho các hoạt động quân sự ở nước ngoài.

Theo dự đoán của CBO, nếu dự trù ngân sách dành cho quốc phòng của Mỹ không theo kế hoạch định trước thì tính tới năm 2028, chi phí này sẽ đạt 632 tỉ USD, tăng 18% so với năm 2010. Dự kiến, chi phí quốc phòng trong năm 2028 sẽ là 670 tỉ USD.

Khoảng 35% chi phí quốc phòng của Mỹ trong khoảng thời gian từ năm 2013-2018 là để dành cho các hoạt động quân sự của quân đội Mỹ ở nước ngoài. 20 tỉ USD trong số đó sẽ được chi cho 30.000 quân Mỹ đóng tại Afghanistan và các hoạt động quân sự tại quốc gia Nam Á này.

Hiện tại, Lầu Năm góc đang yêu cầu được cấp ngân sách dành cho quốc phòng cao hơn khoảng 7 % so với kế hoạch dự kiến của tài khóa năm 2010. Chi phí này cũng chưa bao gồm số tiền duy trì các hoạt động quân sự của quân đội Mỹ tại nước ngoài.

Phát triển Hải quân

Trong 30 năm tới, hải quân Mỹ đang có kế hoạch tăng số lượng đóng mới các chiến hạm cao tốc hỗn hợp (JHSV) lên 23 chiếc và nâng cao khả năng tác chiến của lớp tàu này. Ngoài ra, Mỹ cũng quyết định chấm dứt kế hoạch đóng mới 2 tàu chiến JHSV và tập trung vào việc nâng cao khả năng hoạt động của các chiến hạm đã được đưa vào trang bị từ những năm 1970 này. Dự kiến, thời gian phục vụ của các tàu chiến JHSV sẽ được kéo dài tới năm 2029.

Bên cạnh việc phát triển và kéo dài thời gian phục vụ của các chiến hạm JHSV, Bộ Quốc phòng Mỹ cũng quyết định chuẩn hóa các tàu chở hàng và tiếp liệu của hải quân theo 2 dạng chính. Theo Defense News, lực lượng hải quân sẽ tiếp nhận tàu chở đạn dược, hàng hóa T-AKE và tàu tiếp liệu thân đôi T-AO (X).

Dự kiến, trong tương lai, Lầu Năm góc sẽ nâng số tàu chiến của lực lượng hải quân lên con số 313 chiếc. Ngoài ra, quân đội Mỹ cũng khẳng định sẽ giới hạn việc đóng mới “khu trục hạm của tương lai” DDG-1000 với chỉ 3 chiếc được đóng mới, tiếp tục phát triển hệ thống radar mới cho khu trục hạm lớp DDG-51 và giữ số lượng tàu đổ bộ ở con số 33.

Theo kế hoạch, đến năm 2058 hải quân Mỹ đóng 10 tàu sân bay chạy bằng năng lượng hạt nhân CVN(X) lớp “Gerald R. Ford”, nhằm thay thế cho các tàu thuộc lớp Nimitz. Theo kế hoạch, đến năm 2015 tàu sân bay CVN-78 sẽ thay thế cho tàu USS Enterprise (CVN 65) đã cũ. Theo yêu cầu của nhiệm vụ tác chiến trong tương lai đòi hỏi một thế hệ tàu sân bay mới như CVN-78.

Phát triển Không quân.

Trong kế hoạch phát triển lực lượng không quân của mình, quân đội Mỹ đã quyết định tạm hoãn việc phát triển máy bay ném bom thế hệ mới trong giai đoạn từ năm 2011 tới 2020. Số tiền dành cho việc nghiên cứu máy bay mới sẽ được sử dụng để sửa chữa và nâng cấp các máy bay ném bom hiện có. Chương trình nghiên cứu và phát triển máy bay ném bom thế hệ mới sẽ được xem xét lại kể từ sau năm 2020. Theo kế hoạch, Lầu Năm góc sẽ chi khoảng 1,9 tỉ USD trong giai đoạn này dành cho việc phát triển máy bay ném bom thế hệ mới.

Ngoài việc ấn định mốc thời gian phát triển máy bay ném bom thế hệ mới, Bộ Quốc phòng Mỹ cũng quyết định nâng tổng số máy bay không người lái lên gấp 4 lần so với hiện tại trong vòng 30 năm tới. Cùng với đó, số lượng máy bay tiêm kích và cường kích sẽ giảm dần từ 3.264 chiếc năm 2011 xuống còn 2.929 chiếc năm 2020.

Tổng cộng, trong tương lai gần, Mỹ sẽ chi khoảng 268 tỉ USD cho lực lượng không quân và chi phi cho lực lượng không quân sẽ tăng dần theo mỗi năm. Theo tính toán, chi phí dành cho lực lượng không quân Mỹ sẽ tăng khoảng 3% mỗi năm cho tới năm 2020.

Một số chương trình phát triển khác.

Tăng chi phí ngân sách để triển khai thêm và duy trì hoạt động cho các máy bay trực thăng. Tăng cường hỗ trợ cho lực lượng tình báo, trinh sát và do thám cho các lực lượng tham chiến trong đó: sẽ triển khai và duy trì hoạt động các máy bay không người lái Predator. Tăng cường khả năng trinh sát, do thám, nghiên cứu và triển khai các trang thiết bị trinh sát cho các chiến trường. Ngừng mở rộng các đội tác chiến cấp lữ đoàn ở mức 45 quân thay vì 48 trong khi vẫn duy trì quân số lữ đoàn là 547.000 quân.

Tăng cường công tác hợp tác quốc tế, đầu tư cho công tác huấn luyện và mua sắm trang thiết bị cho các lực lượng nước ngoài để đảm bảo các lực lượng này có thể tiến hành các hoạt động chống khủng bố và giữ gìn ổn định khu vực. Cơ cấu lại Quân đội Mỹ theo hướng trở thành lực lượng thích hợp hơn với các cuộc chiến tranh đặc biệt, thay vì chuẩn bị cho các cuộc chiến tranh thông thường quy mô lớn.

Chính sách quân sự Mỹ đối với Đông Nam Á.

Trong báo cáo năm 2010, Lầu Năm Góc đã chi tiết hơn nhiều trong việc nêu tên các nước và nhấn mạnh yêu cầu cần vun trồng mối quan hệ quốc phòng với các nước Đông Nam Á. Mỹ chia các nhóm quốc gia ở Đông Nam Á thành ba nhóm: đồng minh thân thiết, đối tác chiến lược và đối tác chiến lược tiềm năng.

Nhóm thứ nhất gồm Thái Lan và Philippines, đã có hiệp ước về quân sự. Nhóm thứ hai có Singapore. Nhóm ba gồm Indonesia, Malaysia và Việt Nam. Lầu Năm Góc sẽ củng cố tình thân với Manila và Bangkok; làm sâu sắc thêm mối quan hệ với Singapore; và "phát triển những mối quan hệ chiến lược mới" với Jakarta, Kuala Lumpur và Hà Nội.

Các lĩnh vực hợp tác sẽ được phát triển bao gồm "chống khủng bố, chống ma túy và các chiến dịch nhân đạo trong khu vực". Lầu Năm góc cũng đề cập kế hoạch "hiện diện hơn nữa" trong khu vực, "hỗ trợ các hoạt động đa phương ngày càng tăng trong việc đảm bảo an ninh hàng hải; tăng cường khả năng tiếp cận của Mỹ trên biển, trên không, vũ trụ và mạng máy tính".

Hiện Bộ chỉ huy quân sự Mỹ ở Thái Bình Dương (USPACOM) đã xây dựng những mối liên hệ thuần túy quân sự với các nước Philippines, Thái Lan và Singapore. Hằng năm USPACOM đều có các cuộc tập trận chung với những nước này, chẳng hạn cuộc diễn tập Hổ Mang Vàng.

Với Việt Nam, Indonesia và Malaysia, người Mỹ cũng đã có các hoạt động để vun đắp mối quan hệ quốc phòng. Indonesia đã bắt đầu tham gia Hổ Mang Vàng; cuộc tập trận Garuda Shield có sự tham gia của quân đội Indonesia và Mỹ trong các bài tập bảo vệ hòa bình.
Lan Hương
=>đọc tiếp...

Đột nhập nhà máy sản xuất tên lửa hành trình của Tehran

0 nhận xét
BEE - Ngày 7/3/2010, Bộ Quốc phòng Iran tuyên bố khai trương dây chuyền sản xuất tên lửa hành trình Chiến thắng (Nasr) với khả năng tiêu diệt các mục tiêu nặng trên 300 tấn. 2 ngày sau khi tuyên bố những hình ảnh mới nhất về dây chuyền sản xuất tên lửa hành trình Nasr của Iran đã được công bố.

Dưới đây là một số hình ảnh tại nhà máy sản xuất tên lửa Chiến thắng của quân đội Iran:

Những quả tên lửa hành trình Chiến thắng đầu  tiên của Iran ra lò.
Những quả tên lửa hành trình Chiến thắng đầu tiên của Iran ra lò.
 Tên lửa hành trình Chiến thắng có khẳ năng  tiêu diệt các tàu chiến nặng trên 300 tấn.
Tên lửa hành trình Chiến thắng có khả năng tiêu diệt các tàu chiến nặng trên 300 tấn.

Các tướng lĩnh cấp cao hàng đầu của quân đội  Iran tham dự lễ khai trương sản xuất tên lửa ngày 7/3/2010.
Các tướng lĩnh cấp cao hàng đầu của quân đội Iran tham dự lễ khai trương sản xuất tên lửa ngày 7/3/2010.
 Trong tương lai, Iran sẽ nâng cấp tên lửa  Chiến thắng với kích thước nhỏ hơn để có thể trang bị cho các trực thăng  chiến đấu.
Trong tương lai, Iran sẽ nâng cấp tên lửa Chiến thắng với kích thước nhỏ hơn để có thể trang bị cho các trực thăng chiến đấu.
 Hiện tại, ít có thông tin chi tiết đề cập  tính năng, đặc điểm kỹ chiến thuật của hoa tiễn hành trình Chiến thắng  của Iran.
Hiện tại, ít có thông tin đề cập tính năng, đặc điểm kỹ chiến thuật của hỏa tiễn hành trình Chiến thắng của Iran.



Bình Nguyên (Theo AFP, MNS)

=>đọc tiếp...

Sức mạnh biến thể F-16

0 nhận xét
DATVIET - Với sự hợp tác của tập đoàn Lockheed Martin, một số nước dựa vào thiết kế của F-16 để phát triển phiên bản nội địa của loại máy bay chiến đấu đa nhiệm này.

Máy bay chiến đấu đa nhiệm F–16 Fighting Falcon (chim cắt chiến đấu) do tập đoàn General Dynamics nghiên cứu và phát triển, được xem là một trong những chiến đấu cơ hoạt động thành công nhất trên thế giới. Đã có gần 5.000 chiếc F–16 ra đời, phục vụ ở khoảng 25 quốc gia .

Năm 1993, cơ sở sản xuất máy bay của General Dynamics được bán cho Lockheed. Năm 1995, Lockheed trở thành một bộ phận của Lockheed Martin sau khi sáp nhập với Martin Marietta.

Từ năm 1995, Lockheed Martin đảm nhiệm công việc phát triển biến thể mới cho F–16.

Chiến đấu cơ đa năng F - 16 của không lực Mỹ.

Những tính năng ưu việt của F – 16 được nhiều nước và vùng lãnh thổ học hỏi. Hợp tác với Lockheed Martin, Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc đã tiến hành nghiên cứu thiết kế chiến đấu cơ nội địa dựa trên F–16.

Chiến đấu cơ đa năng F-CK-1 Ching Kuo (Đài Loan)

Chiến đấu cơ đa năng, hoạt động trong mọi thời tiết F-CK-1 Ching Kuo (đặt theo tên của Tưởng Kinh Quốc) do Tập đoàn Phát triển công nghiệp hàng không vũ trụ (AIDC) nghiên cứu thiết kế.

F-CK-1 ít nhiều chịu ảnh hưởng từ F – 16, thể hiện rõ nhất ở hình dáng dù có nhiều khác biệt.

Máy bay chiến đấu đa năng F-CK-1 Ching Kuo mang dáng dấp F - 16.

F-CK-1 được trang bị hệ thống điện tử hàng không tiên tiến, sử dụng ra đa đa năng Golden Dragon GD – 53 hoạt động ở chế độ tìm kiếm cả trên không và trên biển (tầm hoạt động 130km), hệ thống điều khiển điện tử fly – by – wire, hệ thống dẫn đường quán tính.

Ching Kuo có hai giá treo vũ khí dưới thân, hai giá treo trên cánh và hai giá ở đầu cánh máy bay.

- Với nhiệm vụ đối không, F-CK-1 được trang bị tên lửa không đối không tầm ngắn dẫn đường tầm nhiệt Tien Chien 1 (tầm bắn 5km) và tên lửa không đối không tầm trung dẫn đường bằng ra đa chủ động Tien Chien 2 (tầm bắn 60km).

- Với nhiệm vụ đối đất, máy bay có khả năng mang tên lửa không đối đất giống như loại AGM-65 Maverick, tên lửa chống ra đa Tien Chien 2A dẫn đường bằng ra đa chủ động và bị động. Cùng với đó là rocket, bom thường, bom chùm…

- Với nhiệm vụ đối hạm, máy bay mang được ba tên lửa diệt hạm Hsiung Feng II do Đài Loan tự thiết kế. Hsiung Feng II có tầm bắn 80km, dẫn đường bằng ra đa chủ động. Tên lửa lắp đầu đạn thuốc nổ mạnh hoặc xuyên giáp nặng 225kg.

Hỏa lực của F-CK-1 rất đa dạng, gồm vũ khí không đối không, không đối đất và không đối hạm

Chiến đấu cơ đa năng F-CK-1 trang bị hai động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt đẩy TFE 1042 cho phép máy bay đạt tốc độ siêu âm (Mach 1,8), tầm bay hơn 1.000km, trần bay khoảng 17.000 m.

Hiện nay, không quân Đài Loan có 130 chiếc F-CK-1 Ching Kuo.

Máy bay chiến đấu đa năng Mitsubishi F – 2 (Nhật Bản)

Nếu như F-CK-1 Ching Kuo chỉ chịu ảnh hưởng một phần của F–16 thì Misubishi F–2 lại được thiết kế hoàn toàn dựa trên phiên bản F–16C/D của Lockheed Martin.

Misubishi F–2 hiện nay được phát triển dưới sự hợp tác của tập đoàn công nghiệp nặng Misubishi, Lockheed Martin và một vài công ty khác của cả Mĩ và Nhật Bản.

Được nghiên cứu thiết kế hoàn toàn dựa trên F–16 nên xét về ngoại hình, F–2 không có quá nhiều sự khác biệt, có chăng chỉ là một số thay đổi về kích cỡ. Nhiệm vụ chủ yếu của chiến đấu cơ này là chống hạm.
Misubishi F - 2 thiết kế hoàn toàn dựa trên F - 16C/D

Misubishi F–2 có các thiết bị điện tử hàng không của cả Lockheed Martin và Nhật Bản. Buồng lái lắp đặt màn hình tinh thể lỏng (LCD) đa năng và màn hình hiển thị trước mặt phi công (HUD). F–2 trang bị ra đa quét mạng pha chủ động do Nhật Bản nghiên cứu.

Hỏa lực của F–2 gồm một pháo M61A1 20mm, 13 giá treo trên cánh và thân mang được các loại:

- Tên lửa không đối không tầm ngắn AIM – 9L “rắn đuôi chuông”, tên lửa không đối không tầm trung AIM – 7F/M, tên lửa không đối không tầm ngắn AAM – 3.

- Bom chùm CBU–87, bom thông thường và rocket.

- Tên lửa diệt hạm ASM–1 (tầm bắn 50km) và ASM–2 (tầm bắn 180km).

Misubishi F-2 vũ trang đa dạng thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau. Tuy nhiên, vai trò chính yếu là đối hạm.

Misubishi F–2 được trang bị một động cơ phản lực cánh quạt đẩy General Electric F110-GE-129, đạt tốc độ siêu âm (Mach 2), tầm bay tác chiến trong nhiệm vụ đối hạm là 800 km, trần bay 18.000 m.

Máy bay tấn công hạng nhẹ và huấn luyện cao cấp T–50 Golden Eagles (Hàn Quốc)

Máy bay tấn công hạng nhẹ và huấn luyện cao cấp T–50 Golden Eagles (Đại bàng vàng) do Tập đoàn Công nghiệp hàng không không gian Hàn Quốc hợp tác với Lockheed Martin cùng phát triển.

T–50 được dùng để thay thế cho máy bay huấn luyện BAE Hawk 67, Northop T–38 và kể cả cường kích F – 5E/F.

Máy bay tấn cộng hạng nhẹ và huấn luyện cao cấp T - 50 "Đại bàng vàng".

“Đại bàng vàng” T – 50 được thiết kế dựa trên F – 16, nhưng vẫn có những điểm khác biệt, nhất là cửa hút khí tăng lực động cơ mở sang hai bên gốc cánh (tương tự F-CK-1).

Hệ thống điện tử hàng không của T–50 sử dụng thiết bị của Hàn Quốc và Mĩ (Lockheed Martin). Buồng lái được trang bị màn LCD và HUD, hệ thống kiểm soát fly – by – wire, hệ thống định vị toàn cầu, định vị quán tính…

Về ra đa, A–50 (biến thể của T-50 trong vai trò tấn công hạng nhẹ) được lắp đặt ra đa đa năng AN/APG – 67 của Lockheed Martin.

Thiết kế dựa trên F-16, "đại bàng vàng" T-50 vẫn có những điểm khác biệt như cửa hút khí tăng lực động cơ được mở ở hai bên gốc cánh.

“Đại bàng vàng” được vũ trang một pháo “hỏa thần” M61A1 20mm, cùng với bảy giá treo trên thân và cánh mang tên lửa không đối không AIM – 9, tên lửa không đối đất AGM – 65, bom Mk82/83/84 và rocket.

Máy bay trang bị một động cơ phản lực cánh quạt đẩy General Electric F404-GE-102, cho phép đạt tốc độ siêu âm (Mach 1,4), tầm bay 1.800km, trần bay 15.000 m.

Lê Nam (tổng hợp)
=>đọc tiếp...

Quân đội Mỹ tiến hành nâng cấp súng bắn tỉa M-24

0 nhận xét
QDND - Trong quý hai năm 2010 quân đội Mỹ sẽ tiến hành thử nghiệm các phiên bản nâng cấp mới của súng bắn tỉa M-24 – dòng súng bắn tỉa tiêu chuẩn của quân đội Mỹ trong những năm 1980.

Theo DefPro, gói thầu nâng cấp súng bắn tỉa M-24 đã được quân đội Mỹ công bố vào tháng 5-2009. Tham gia vào cuộc đấu thầu này là 4 công ty chế tạo vũ khí. Các công ty nói trên sẽ mang tới 4 phiên bản nâng cấp khác nhau của dòng súng bắn tỉa M-24 tới tham dự đấu thầu vào ngày 11-3.

Dự kiến, quân đội Mỹ sẽ tiến hành thử nghiệm các phiên bản nâng cấp nói trên và chọn ra phương án nâng cấp thích hợp nhất cho súng bắn tỉa M-24. Người giành chiến thắng trong cuộc đấu thầu này sẽ công bố vào mùa hè năm 2010 và quân đội Mỹ sẽ nhận súng bắn tỉa M-24 phiên bản nâng cấp mới đầu tiên trong mùa thu.
Súng bắn tỉa M-24. Ảnh: militarypictures.info

Theo yêu cầu của quân đội Mỹ, phiên bản mới của súng bắn tỉa M-24 sẽ có nhiều bộ phận có thể điều chỉnh được dễ dàng. Súng M-24 mới sẽ lắp băng đạn ngoài có từ 5-10 viên đạn và kính ngắm có độ phóng đại từ 3-25x (x là độ phóng đại của kính ngắm quang học). Góc nhìn của xạ thủ sử dụng súng M-24 nâng cấp mới có khả năng tự động điều chỉnh cho phù hợp với điều kiện bắn.

Phiên bản nâng cấp của M-24 cũng được trang bị rãnh sắt Picatinny để lắp các thiết bị hỗ trợ chiến đấu và cảm biến khác. Loại đạn sử dụng trên súng trường bắn tỉa M-24 mới là loại 7,62 x67 mm. Cỡ đạn mới này sẽ tăng tầm bắn và độ chính xác của phát bắn.

Súng bắn tỉa M-24 được biết tới là phiên bản cải tiến của súng trường bắn tỉa Remington 700 sử dụng từ những năm 1960. Hiện tại, súng bắn tỉa M-24 đang được sử dụng cùng với giá đỡ kim loại và kính ngắm quang học có độ phóng đại từ 10-12x. Súng M-24 tiêu chuẩn sử dụng đạn cỡ 7,62 x51mm phiên bản M118, M118LR và Mk.316 Mod0.

Tầm bắn hiệu quả của súng bắn tỉa tiêu chuẩn M-24 được ghi nhận là 800m với kính ngắm phóng đại 10x. Tuy nhiên, trong thực tế chiến đấu tại Afghanistan, đã có trường hợp ghi nhận xạ thủ sử dụng súng bắn tia loại này tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách trên 1.000m.

Tuấn Sơn (theo Lenta)
=>đọc tiếp...

Ấn Độ chi 5,3 tỷ USD mua sắm trang bị quân sự

0 nhận xét
VIT - Tính đến tháng 2 năm 2010, chính phủ Ấn Độ đã dành 241,220 rupi (5,3 tỷ USD) để mua sắm nhiều loại trang thiết bị quân sự cho các lực lượng vũ trang trong năm tài chính hiện tại.

"Trong số đó, 81,43 tỷ rupi (1,792 tỷ USD) đã được sử dụng để mua sắm trang bị quân sự của các nhà cung cấp nước ngoài," Bộ trưởng Quốc phòng A.K Antony cho biết trong cuộc trả lời chất vấn tại Hạ viện Ấn Độ (Lok Sabha) hôm 08/3.

Theo kế hoạch hiện đại hóa trang thiết bị quân sự cho các lực lượng vũ trang, Ấn Độ sẽ mua một số lượng lớn hệ thống vũ khí và các phương tiện quân sự, bao gồm tên lửa BRAHMOS, máy bay trinh sát chống ngầm P-8I, xe tăng T-90, máy bay chiến đấu huấn luyện Hawk, hệ thống phóng tên lửa Smerch, máy bay vận tải C-130J và máy bay chiến đấu đa năng SU-30 MKI.

Trong 10 năm tiếp theo, Ấn Độ dự kiến sẽ chi trên 50 tỷ USD cho việc hiện đại hóa quân đội của họ.

Về máy bay chiến đấu hạng nhẹ, Bộ trưởng Quốc phòng A.K Antony cho biết bộ này đã ký một hợp đồng trị giá 27,01 tỷ rupi (593 triệu USD) với Công ty Hàng không Hindustan để mua 20 máy bay chiến đấu sản xuất trong nước.

Ông cho biết để tăng cường kiểm tra sự chậm trễ trong chương trình này, "một đợt kiểm tra cấp cao sẽ được Tư lệnh Không quân thực hiện mỗi quý một lần và Phó Tư lệnh Không quân thực hiện mỗi tháng một lần."

Bộ trưởng Antony cho hay, máy bay chiến đấu hạng nhẹ dự kiến sẽ gia nhập Không quân Ấn Độ vào tháng 3 năm 2011.

Trả lời một câu hỏi chất vấn khác ông cho biết, trong 3 năm qua (tháng 2007-2010), đã xảy ra 32 vụ máy bay nước ngoài vi phạm không phận của Ấn Độ.
Linh Trang (Theo Brahmand)
=>đọc tiếp...

Mỹ phát triển tên lửa hành trình hạt nhân mới

0 nhận xét
VIT - Không quân Mỹ có kế hoạch sẽ chi hơn 800 triệu USD để sản xuất loại tên lửa hành trình hạt nhân mới trang bị cho máy bay ném bom, theo dự chi ngân sách năm tài khóa 2011 của chính quyền Obama (được trình bày ngày 16/12/2009).

Theo đó, tên lửa hành trình tấn công tầm xa, hay còn gọi là LRSO, sẽ thay thế cho 375 tên lửa hành trình tấn công đường không lớp AGM-86B, dự kiến sẽ hết hạn biên chế vào năm 2030. Bộ Quốc phòng Mỹ ước tính loại tên lửa hành trình mới sẽ có tổng giá lên tới 1,3 tỉ USD, theo hãng tin Global Security Newswire.

Theo tài liệu về ngân sách của Không quân Mỹ. Được biết, hệ thống tên lửa hành trình hiện tại có một số chi tiết đã lỗi thời. Các bộ phận của tên lửa và thiết bị hỗ trợ sẽ không còn tương thích nữa.

Dự kiến, Bộ Quốc phòng Mỹ sẽ đưa ra quyết định chính thức phát triển loại tên lửa hành trình mới vào tháng 10/2012.

Ngân sách dành cho nghiên cứu và phát triển tên lửa hành trình có khả năng mang hạt nhân này sẽ từ năm tài khóa giữa 2013 và 2015, riêng năm 2015 sẽ dành số tiền cao nhất chi cho LRSO, ước tính khoảng 500 triệu USD.

Tuy nhiên, trong tương lai gần, Không quân Mỹ chỉ yêu cầu chi 3,63 triệu USD vào năm 2011 để tiếp tục hoàn thành nghiên cứu kỹ thuật đối với loại tên lửa hành trình mới.

Được biết, Đảng Cộng hòa có thể sẽ rất ủng hộ kế hoạch tên lửa hành trình vì đó là một dấu hiệu cho thấy chính quyền muốn hiện đại hóa các kho hạt nhân của Mỹ. Vì, các tên lửa hành trình hiện nay được phóng từ máy bay ném bom B-52, dự kiến sẽ chỉ được sử dụng đến hết năm 2040. Mỗi chiếc máy bay B-52 có thể mang sáu tên lửa hành trình trên mỗi cánh và tám chiếc khác trong bệ ống phóng quay, do đó mỗi B-52 có thể mang 20 máy bay tên lửa hành trình. Các tên lửa hành trình phóng từ B-52 có vận tốc khoảng 550 dặm/giờ và có tầm bắn hơn 1.500 dặm, cho phép các máy bay ném bom tấn công mục tiêu từ một khoảng cách an toàn.

Mặc dù khả năng của tên lửa hành trình trong tương lai, LRSO, chưa được công khai xác định, song loại tên lửa hành trình mới này dự kiến có thể sẽ được trang bị trên các máy bay ném bom B-52 hoặc một loại máy bay tiêm kích tầm xa tương lai, có thể có người lái hoặc không người lái.

Trong một diễn biến có liên quan, Bộ Quốc phòng Mỹ dự kiến sẽ công bố kế hoạch phát triển máy bay tiêm kích tầm xa như một phần trong quá trình Nghiên cứu Bố trí Hạt nhân. Quốc hội Mỹ, trực tiếp thảo luận về vũ khí nguyên tử và chiến lược, đã nhiều lần trì hoãn nhưng thông báo sẽ sớm đưa ra nghiên cứu trong vài tuần tới.
An Phú (Theo GSN)
=>đọc tiếp...
/
 

|www.khanhtrangonline.com| ©2008 - 2010 All Rights Reserved by Khánh Trắng| Website được xây dựng trên nền Blogspot| Xem tốt nhất trên trình duyệt FireFoxIE8.